📍SO SÁNH HỆ THỐNG ĐẤU GIÁ NÔNG SẢN

Nhật Bản, Hà Lan, Pháp và Hoa Kỳ

Bốn mô hình – Bốn triết lý – Bốn cách tạo nên giá trị

“Một thị trường không chỉ phản ánh cách một quốc gia bán nông sản. Nó phản ánh cách quốc gia ấy nhìn nhận giá trị của người nông dân, vai trò của thị trường và niềm tin của người tiêu dùng.”

Không có mô hình nào là hoàn hảo

Khi nhắc đến đấu giá nông sản, nhiều người cho rằng Nhật Bản là quốc gia duy nhất áp dụng hình thức này. Thực tế, đấu giá nông sản đã xuất hiện ở nhiều nước phát triển, nhưng mỗi quốc gia xây dựng hệ thống dựa trên lịch sử, quy mô sản xuất và cấu trúc thị trường riêng.

Nhật Bản ưu tiên chất lượng và tính minh bạch.

Hà Lan theo đuổi tốc độ và quy mô toàn cầu.

Pháp coi chợ đầu mối là hạ tầng chiến lược của quốc gia.

Hoa Kỳ lại thiên về hợp đồng trực tiếp và hiệu quả chuỗi cung ứng, trong đó đấu giá chỉ đóng vai trò ở một số nhóm hàng hoặc khu vực.

  1. Nhật Bản – Giá trị được hình thành từ chất lượng

Triết lý

Người Nhật không xem đấu giá là mục tiêu.

Đấu giá chỉ là một công cụ để thị trường ghi nhận giá trị.

Giá trị thực sự được tạo ra từ:

* Chất lượng sản phẩm.

* Uy tín của vùng trồng.

* Danh tiếng người nông dân.

* Tiêu chuẩn phân loại.

* Sự minh bạch trong giao dịch.

Trong nhiều chợ đầu mối hiện nay, giao dịch được thực hiện bằng đấu giá, thương lượng hoặc hợp đồng, tùy loại hàng và nhu cầu thị trường. Sau khi Luật Chợ Đầu mối được sửa đổi, các chợ có quyền linh hoạt hơn trong việc lựa chọn phương thức giao dịch, thay vì chỉ dựa vào đấu giá.

Đặc điểm

* Hệ thống chợ đầu mối được pháp luật quản lý.

* Chất lượng được phân hạng rất chi tiết.

* Truy xuất nguồn gốc rõ ràng.

* Đấu giá đầu mùa mang ý nghĩa xây dựng thương hiệu.

* Niềm tin của người tiêu dùng được đặt lên hàng đầu.

  1. Hà Lan – Đấu giá vì tốc độ

Nếu Nhật Bản nổi tiếng với trái cây cao cấp, thì Hà Lan nổi tiếng với hoa, rau và nông sản xuất khẩu.

Điểm khác biệt lớn nhất là Dutch Clock Auction (đấu giá đồng hồ Hà Lan).

Khác với đấu giá truyền thống, giá khởi điểm được đặt ở mức cao và giảm dần liên tục trên mặt đồng hồ điện tử. Người mua đầu tiên nhấn nút sẽ giành quyền mua.

Mô hình này được thiết kế để:

* Giao dịch cực nhanh.

* Xử lý khối lượng hàng hóa rất lớn.

* Giảm thời gian lưu kho.

* Hạn chế hao hụt đối với hàng dễ hỏng.

Nhiều hệ thống đấu giá điện tử của Nhật Bản sau này đã tham khảo mô hình Hà Lan, nhưng vẫn điều chỉnh để phù hợp với cách thức giao dịch và văn hóa kinh doanh của Nhật.

Triết lý

Thời gian chính là giá trị.

  1. Pháp – Chợ đầu mối như một thiết chế quốc gia

Khác với Nhật Bản và Hà Lan, Pháp nổi tiếng với Rungis International Market, chợ đầu mối thực phẩm lớn nhất thế giới tính theo quy mô tổng hợp.

Rungis không chỉ là nơi mua bán.

Đó là trung tâm logistics, kiểm định, phân phối và điều phối thực phẩm cho Paris và nhiều khu vực khác.

Phần lớn giao dịch tại đây không còn dựa chủ yếu vào đấu giá mà thông qua:

* Thỏa thuận thương mại.

* Hợp đồng.

* Quan hệ lâu dài giữa nhà cung cấp và khách hàng.

Vai trò của chợ chuyển từ nơi xác lập giá sang trung tâm dịch vụ và phân phối.

Triết lý

Hiệu quả của chuỗi cung ứng quan trọng hơn hình thức giao dịch.

  1. Hoa Kỳ – Thị trường dẫn dắt giá

Hoa Kỳ sở hữu nền nông nghiệp quy mô rất lớn với các trang trại thương mại và doanh nghiệp tích hợp.

Đối với rau quả tươi, phần lớn giao dịch diễn ra thông qua:

* Hợp đồng dài hạn.

* Mạng lưới phân phối tư nhân.

* Trung tâm logistics.

* Quan hệ trực tiếp giữa nhà sản xuất và các chuỗi bán lẻ.

Đấu giá tồn tại ở một số lĩnh vực hoặc chợ chuyên biệt, nhưng không phải là cơ chế chủ đạo của toàn bộ thị trường rau quả.

Các chuỗi bán lẻ lớn thường xây dựng tiêu chuẩn riêng và ký kết trực tiếp với nhà sản xuất hoặc nhà cung cấp lớn để đảm bảo sản lượng và chất lượng ổn định.

Triết lý

Hiệu quả kinh tế và quy mô quyết định sức cạnh tranh.

Điều gì làm Nhật Bản trở nên khác biệt?

Nếu Hà Lan chiến thắng nhờ tốc độ.

Nếu Hoa Kỳ chiến thắng nhờ quy mô.

Nếu Pháp chiến thắng nhờ hệ thống logistics.

Thì Nhật Bản tạo nên vị thế bằng niềm tin.

Người tiêu dùng Nhật sẵn sàng trả giá cao hơn không chỉ vì trái cây đẹp hay ngọt hơn.

Họ trả tiền cho:

* Sự minh bạch.

* Khả năng truy xuất nguồn gốc.

* Tiêu chuẩn phân loại nhất quán.

* Danh tiếng của vùng trồng.

* Cam kết chất lượng qua nhiều thế hệ.

Đó là lý do một quả đào từ Yamanashi hay một chùm nho từ Nagano không đơn thuần là nông sản, mà còn là kết quả của một hệ thống quản trị chất lượng được xây dựng trong nhiều thập kỷ.

Góc nhìn của Tokyo Fruits Premium

Trong thế giới hiện đại, không có một mô hình phân phối nào phù hợp cho mọi quốc gia.

Mỗi hệ thống phản ánh điều mà quốc gia ấy coi trọng nhất.

Hà Lan tối ưu hóa từng giây để đưa hàng hóa ra toàn cầu.

Hoa Kỳ tối ưu hóa quy mô để giảm chi phí.

Pháp tối ưu hóa mạng lưới logistics để phục vụ thị trường.

Còn Nhật Bản lựa chọn một con đường khác: xây dựng niềm tin bằng chất lượng, sự minh bạch và tính kỷ luật.

Có lẽ đó cũng là lý do trái cây Nhật Bản không chỉ được mua để thưởng thức, mà còn được chọn làm quà tặng trong những dịp quan trọng nhất. Đằng sau mỗi món quà không chỉ là một sản phẩm, mà là uy tín của cả một hệ thống đã được vun đắp qua nhiều thế hệ.

Zalo